Tội
Mượn hoa dâng Phật thâm trầm. gian
Dựa gió sôi bùng hương quỳnh. tàn
Vấy hơi hướm tích người xưa. mượn
Trùng thỏa nhớ nhung giọt trăng. an
..
Ai. buông câu trách chùng nửa ý
Đấy. cắt tâm tư hẩng đôi hàng
Mất. nhiều hay ít do thiên định
Còn. đầy hay cạn đọa đành mang.
..
Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011
49
..
Thói đời ngỡ lắm điêu ngôn rỗng
Ấy vậy như sao chật chội lòng
Bước chênh, bước khiểng... quàng bước ngã
Về đâu giữa mớ đất cạn nông
..
Vắt cạn hàng mưa tình thương hận
Đợi bèo vài cánh múa nghĩa ân
Lún lem bẩn chật vành mương nhỏ
Dìm nửa thói đời đão canh trần.
48
Đêm đầu tiên về đất....
..
Rồi đấy đất tươi chưa um cỏ
Chiếc thánh giá treo suốt chốn này
Tên em lộng lẫy màu nghệ thuật
Đi đâu, về đâu... đố ai hay..!!!
Đêm đầu tiên đón hàn sương lạnh
Lún phún mềm tơi giọt thấm buồn
Bắt đầu vừa mở màn kết thúc
Hồn đậu nhánh nào thanh thản luôn..!!!
Trắng câu chúc tụng thoa trời tím
Hạt lệ lưu vong chuỗi xâu đầy
Mong manh tuổi mộng thôi đành vậy
Luân hồi hãy trút nguyện đã xây.!!!
Thênh thang vẫn chỉ vừa một bước
Chật chội cũng điên đảo thế đời
Ai vừa lấn vội quên dừng lại
Bỏ mệnh niên trần... Em, hỡi ơi....!!!!
..
Rồi đấy đất tươi chưa um cỏ
Chiếc thánh giá treo suốt chốn này
Tên em lộng lẫy màu nghệ thuật
Đi đâu, về đâu... đố ai hay..!!!
Đêm đầu tiên đón hàn sương lạnh
Lún phún mềm tơi giọt thấm buồn
Bắt đầu vừa mở màn kết thúc
Hồn đậu nhánh nào thanh thản luôn..!!!
Trắng câu chúc tụng thoa trời tím
Hạt lệ lưu vong chuỗi xâu đầy
Mong manh tuổi mộng thôi đành vậy
Luân hồi hãy trút nguyện đã xây.!!!
Thênh thang vẫn chỉ vừa một bước
Chật chội cũng điên đảo thế đời
Ai vừa lấn vội quên dừng lại
Bỏ mệnh niên trần... Em, hỡi ơi....!!!!
47
Giá mà...
Em, có khi chưa cười_khóc vội
Sống, để lo toan tất tật đời
Sợ, người nhìn thấy sau lưng sẹo
Để rồi nông cạn với cả tôi
..
Tôi, đứa dở hơi gàn gở, sống
Dập dềnh như đọt lục bình, trôi
Chẳng chút rể bươn mầm bấu, víu
Giá mà tôi, em hiểu nhau rồi.
Em, có khi chưa cười_khóc vội
Sống, để lo toan tất tật đời
Sợ, người nhìn thấy sau lưng sẹo
Để rồi nông cạn với cả tôi
..
Tôi, đứa dở hơi gàn gở, sống
Dập dềnh như đọt lục bình, trôi
Chẳng chút rể bươn mầm bấu, víu
Giá mà tôi, em hiểu nhau rồi.
46
Ừ...!!!
Ngày mai là "LỄ" đó anh
Vui..?
vì được nghỉ năm canh trong ngày
Hay buồn..??
Vì cuộc thế vay
Chạm nhau để hiểu tai bay họa.... chờ
Em còn mê mãi giữa mơ
Đoán đâu những lúc... bất ngờ
Viển vông
Xa chưa tròn chữ đành lòng
Gần nhau để nếm hư không..
Nhạt nhòa
Đành rằng
TA
Cuộc giao thoa
Sao vẫn đượm nỗi
vừa cho
vừa đòi
Cười loạn với phút rong chơi
Khóc tỉnh cùng một đoạn đời
Chưa qua
Anh ơi, LỄ rồi sẽ qua
Còn riêng em vẫn...
Trầm kha...
cùng đời
Ngày mai là "LỄ" đó anh
Vui..?
vì được nghỉ năm canh trong ngày
Hay buồn..??
Vì cuộc thế vay
Chạm nhau để hiểu tai bay họa.... chờ
Em còn mê mãi giữa mơ
Đoán đâu những lúc... bất ngờ
Viển vông
Xa chưa tròn chữ đành lòng
Gần nhau để nếm hư không..
Nhạt nhòa
Đành rằng
TA
Cuộc giao thoa
Sao vẫn đượm nỗi
vừa cho
vừa đòi
Cười loạn với phút rong chơi
Khóc tỉnh cùng một đoạn đời
Chưa qua
Anh ơi, LỄ rồi sẽ qua
Còn riêng em vẫn...
Trầm kha...
cùng đời
Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011
45
Giữa lối..
tình
có
viên sỏi nhỏ
Bên lề..
đờ
imuôn
ngọn cỏ màu
Chân em bước thấp, bước cao
Trượt
dòng lệ nhỏ rơi nào sẻ suông
Tình đời nắn dài,
hóa
vuông
Lòng người vẽ méo thành tròn
rất duyên
Thương, mắt
ngỡ ván là thuyền
Chông chênh sóng ngược nuối riêng tình đời
Thương, môi
ngỡ khóc là
cười
Mấp máy thuyên chuyển
nghẹn
lời
bật đau
tình
có
viên sỏi nhỏ
Bên lề..
đờ
imuôn
ngọn cỏ màu
Chân em bước thấp, bước cao
Trượt
dòng lệ nhỏ rơi nào sẻ suông
Tình đời nắn dài,
hóa
vuông
Lòng người vẽ méo thành tròn
rất duyên
Thương, mắt
ngỡ ván là thuyền
Chông chênh sóng ngược nuối riêng tình đời
Thương, môi
ngỡ khóc là
cười
Mấp máy thuyên chuyển
nghẹn
lời
bật đau
44
Thường....
Tôi từng khóc vì một người dưng
Nên biết mĩm cười với người cùng họ
Khuất rất buồn cho kẻ lấp ló
Ném chiếc đá còn in dấu vân tay
Tôi từng thở dài cho kẻ không may
Nên biết hối tiếc cho mình lỡ chuyến
Giấu sau nạ chiếc nanh thô thiển
Luôn nhe nanh chực ngấu muôn loài
Tôi từng sợ vì một một ngày mai
Nên biết phớt lờ với lần hiện tại
Dẫu rõ giấu vân tay để lại
Cũng im lặng một mình nhận hình phạt...
Đời ban.....
Tôi từng khóc vì một người dưng
Nên biết mĩm cười với người cùng họ
Khuất rất buồn cho kẻ lấp ló
Ném chiếc đá còn in dấu vân tay
Tôi từng thở dài cho kẻ không may
Nên biết hối tiếc cho mình lỡ chuyến
Giấu sau nạ chiếc nanh thô thiển
Luôn nhe nanh chực ngấu muôn loài
Tôi từng sợ vì một một ngày mai
Nên biết phớt lờ với lần hiện tại
Dẫu rõ giấu vân tay để lại
Cũng im lặng một mình nhận hình phạt...
Đời ban.....
43
Thi thoảng...
**
Khi ngày phép đã tròn ba sáu giờ *...
Anh, sẽ im lặng đưa đơn xin vắng..
Em đừng lo
Công ty sẽ có tay thay thế
Quyết phần duyêt xin hay ký kết hợp đồng....
Rồi từng bước nhẹ nhàng đến bên em
Khẽ đánh động con tim ngoan đang ngủ..
Em đừng giật mình
Vòng tay anh đã sẳn sàng sức đỡ
Cho cả một nỗi niềm đang chao đảo trong em..
Sáu giờ đầu anh hâm nóng nhịp tim
Bình ổn vạch sóng nghi ngờ.. chỉnh hình thuyết phục..
Em đừng áy náy
Mười giờ kế anh dung nạp nhiều khế ước
Hứa bảo toàn đủ hết những yêu thương..
Anh sẽ đưa em dạo ốc đảo bằng vấn vương
Hái sao trên trời với mười giờ ngắn ngủi..
Em đừng trăn trở
Tám giờ sau anh chẳng rời tay em lao rong ruỗi
Vuốt tóc em suông, xiết vai em mềm..
Xoá hết trong em những còn ngờ vực
Anh sẽ đánh dấu vào riêng tim ấn chức..
Em đừng nhói đau
Dẫu giữa ta nối kết trận nghĩa tình
Để bàng hoàng hai giờ ít ỏi bên bờ vực tử_sinh..
Em nức nở trong hạnh phúc chúng mình
Anh rạng rỡ xuôi tay cùng em BƯỚC......
Em đừng áy ngại
Thi thoảng vài viên sỏi lấn cấn bên lề đời sóng sượt
Ba mươi sáu giờ anh vẫn của riêng em..
Giờ phép chấm dứt, anh quay cuồng với cơm áo rối ren
Em lại ngoan ngoãn hoá thành cánh tay phải cùng anh tìm... phép lệ ./.
**
Khi ngày phép đã tròn ba sáu giờ *...
Anh, sẽ im lặng đưa đơn xin vắng..
Em đừng lo
Công ty sẽ có tay thay thế
Quyết phần duyêt xin hay ký kết hợp đồng....
Rồi từng bước nhẹ nhàng đến bên em
Khẽ đánh động con tim ngoan đang ngủ..
Em đừng giật mình
Vòng tay anh đã sẳn sàng sức đỡ
Cho cả một nỗi niềm đang chao đảo trong em..
Sáu giờ đầu anh hâm nóng nhịp tim
Bình ổn vạch sóng nghi ngờ.. chỉnh hình thuyết phục..
Em đừng áy náy
Mười giờ kế anh dung nạp nhiều khế ước
Hứa bảo toàn đủ hết những yêu thương..
Anh sẽ đưa em dạo ốc đảo bằng vấn vương
Hái sao trên trời với mười giờ ngắn ngủi..
Em đừng trăn trở
Tám giờ sau anh chẳng rời tay em lao rong ruỗi
Vuốt tóc em suông, xiết vai em mềm..
Xoá hết trong em những còn ngờ vực
Anh sẽ đánh dấu vào riêng tim ấn chức..
Em đừng nhói đau
Dẫu giữa ta nối kết trận nghĩa tình
Để bàng hoàng hai giờ ít ỏi bên bờ vực tử_sinh..
Em nức nở trong hạnh phúc chúng mình
Anh rạng rỡ xuôi tay cùng em BƯỚC......
Em đừng áy ngại
Thi thoảng vài viên sỏi lấn cấn bên lề đời sóng sượt
Ba mươi sáu giờ anh vẫn của riêng em..
Giờ phép chấm dứt, anh quay cuồng với cơm áo rối ren
Em lại ngoan ngoãn hoá thành cánh tay phải cùng anh tìm... phép lệ ./.
42
Vu vơ..
Vằng vặc trăng khuya... hình như khuyết
Xuyên lớp mây vơ vẫn lung tròn
Khối buồn làm nhòe hơn sự thật
Chạm nhẹ vào tim hôi hổi son
..
Nặng nợ chi giao vai chếch xệ
Biết thuở nao buông gánh ân tình
Không khéo tương lai trườn hóa thạch
Vậy rồi tự đánh mất xuân xanh..
Vằng vặc trăng khuya... hình như khuyết
Xuyên lớp mây vơ vẫn lung tròn
Khối buồn làm nhòe hơn sự thật
Chạm nhẹ vào tim hôi hổi son
..
Nặng nợ chi giao vai chếch xệ
Biết thuở nao buông gánh ân tình
Không khéo tương lai trườn hóa thạch
Vậy rồi tự đánh mất xuân xanh..
Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011
41
Vòng... vòng buồn
Buồn lên mặt giấy.... ghi ngoằn nguệch
Buồn giấu trong tim... ngạt hơi mình
Buồn treo trên tóc... xoăn gãy gập
Buồn thả trôi lời... khản buâng khuâng
..
Buồn cuốn theo mây, thành ảo ảnh
Buồn bay theo gió, hóa bụi mờ
Buồn lùa sóng vỡ, hòn "bọt phỉ"
Buồn trườn đỉnh núi, trở vô vi.....
Buồn lên mặt giấy.... ghi ngoằn nguệch
Buồn giấu trong tim... ngạt hơi mình
Buồn treo trên tóc... xoăn gãy gập
Buồn thả trôi lời... khản buâng khuâng
..
Buồn cuốn theo mây, thành ảo ảnh
Buồn bay theo gió, hóa bụi mờ
Buồn lùa sóng vỡ, hòn "bọt phỉ"
Buồn trườn đỉnh núi, trở vô vi.....
40
... Nhăng Cuội..
Ai vỗ ngực hiển chữ khôn.
Khi lao vào chốn sinh tồn... yêu đương
??
Ai dại khờ đến cang cường
Nhận roi da thấu thịt xương nhiều lần
??
Cứ một lần, mất dần phần
Rồi hai, ba, bốn... còn chăng nỗi tinh
??
Ai dò được mấy điêu linh
Tự trơ như sỏi nằm nhìn thái sơn
??
Quá tầm đau, vượt tầm hờn
Lặng thinh ai mĩm cười trơn trụi mình
??
Khẽ bàn chân đá vô tình
Cũng làm vỡ hết... lại nhìn, lại rơi...
!!
Ai vỗ ngực hiển chữ khôn.
Khi lao vào chốn sinh tồn... yêu đương
??
Ai dại khờ đến cang cường
Nhận roi da thấu thịt xương nhiều lần
??
Cứ một lần, mất dần phần
Rồi hai, ba, bốn... còn chăng nỗi tinh
??
Ai dò được mấy điêu linh
Tự trơ như sỏi nằm nhìn thái sơn
??
Quá tầm đau, vượt tầm hờn
Lặng thinh ai mĩm cười trơn trụi mình
??
Khẽ bàn chân đá vô tình
Cũng làm vỡ hết... lại nhìn, lại rơi...
!!
Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011
39
Chạy.....
Anh chạy lòng vòng mong sớm tối.
Soi nửa tình cộng, nửa tình trừ
Em chạy lòng vòng mang sáng tối
Che nữa buồn vui, nửa hồ như....
Đời chảy ngoằn ngoèo buông tủi nhục
Đóng dấu vết đau, vết lầm than
Ta chạy mỏi mòn ôm nghiệt ngã
In hằn nỗi nhớ, nỗi bàng hoàng
Chạy
Anh chạy lòng vòng mong sớm tối.
Soi nửa tình cộng, nửa tình trừ
Em chạy lòng vòng mang sáng tối
Che nữa buồn vui, nửa hồ như....
Đời chảy ngoằn ngoèo buông tủi nhục
Đóng dấu vết đau, vết lầm than
Ta chạy mỏi mòn ôm nghiệt ngã
In hằn nỗi nhớ, nỗi bàng hoàng
Chạy
Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011
tập viết 6
Hồng nhan, bạc phận.
Tin cô Hoà lên xe hoa về nhà chú Tân khiến cho nhiều người ngỡ ngàng, tiếc rẻ. Có rất nhiều người bàn tán là sao cô lựa chọn quá lâu mà nay lại ưng cái thằng hủ hèm vậy chứ!?
Cô chỉ cười...
Gia đình cô vốn có tiếng với nghề may áo dài khéo tay nhất vùng lúc ấy. Cô là một phụ nữ dịu dàng, xinh đẹp, khéo tay... Nói chung công_ngôn_dung_hạnh cô Hoà đều đạt dường như tuyệt đối.
"Ước mộng thật nhiều... nhưng khi duyên nợ chợt đâu đưa đến..." Cô hát bài này đêm cuối cùng cô còn ở nhà của mình. Đêm ấy tôi được mẹ dắt đến nhà cô chơi đùa tới khuya thật khuya mới về. Chú Tân cũng không phải là mạt hạng, nhưng so ra thì... câu xầm xì "bông hoa lài cặm bãi cức trâu" là không ngoa. Nhà chú có ba người đàn ông: Ba chú, anh chú và chú thì cả ba đều là hủ hèm.. Chú là có hạng nhất nhà.. chỉ say vào buổi tối. Còn ba và anh của chú thì... sáng chưa ăn gì thì phải vô một ly xây chừng không thôi.... run tay.
Từ ngày cô Hoà về làm dâu sát nhà tôi.. Tên của cô được xướng liên tục..
_Hoà ơi, lấy con khô cá khoai nướng dùm ba con.
_Hòa ơi, mua dùm anh hai mấy trứng hột vịt ung. Tiền anh để ở bàn ly đó.
_Hoà ơi, đi chợ dùm má chưa con?
_Hoà ơi, lấy dùm tui cái khăn coi. .. ....
Tôi nhìn mẹ tôi nhăn nhó dùm cô một ngày cả trăm bận... mà hong hiểu lý do. Rồi tôi thấy bụng cô ngày càng lớn dần.. Tôi hay chạy theo sờ bụng cô để có khi em bé trong ấy chòi chòi đạp đạp rất dể thương..
_Cô muốn sinh con gái như con. Để cô thủ thỉ sớm hôm sau này..
Cô nói bâng quơ cùng tôi, đứa con nít vừa lên 5 tuổi lẽo đẽo theo cô sờ bụng
_Mẹ con cũng có em bé trong bụng rồi, nhưng em con chưa biết đạp như em bé của cô.
_Ừ, cô biết rồi.. Con cô sau này và em con cùng một tuổi đó.
Tôi chẳng hiểu những lời cô nói.. Chỉ gật gù cười khi cô nắm tay để lên bụng măn tìm cù chỏ của em bé.
Cô về nhà mẹ ruột sinh con. Tôi chỉ được mẹ dắt lên thăm cô một lần duy nhất.. Em bé của cô là một bé gái xinh xắn.. Cô vui lắm chắc nên cứ thấy cô luôn miệng cười. Cô đặt tên em là Khả Dân. Khi Khả Dân được ba tháng tuổi, cô Hoà bồng con về lại nhà chồng.. Tên của cô cũng giảm dần lần sai réo thay vào đấy là tiếng khóc của em bé... cũng đòi cô. ..
Một đêm khuya mọi người nhà tôi đang yên giấc.. Giọng cô hốt hoảng gọi vọng sang
_Sinh ơi, mày làm ơn cho tao mượn cây thuỷ.. Con bé 2 nóng quá.
_Ờ, chờ tao chút.. Tôi thấy mẹ è ạch mang bụng bầu sang nhà chú Tân luôn.
Tôi leo lên cửa sổ ráng nhóng xem chuyện em bé, nhưng không thấy được gì ngoài tiếng xì xào..
_Đưa nó đi lên Nhi Đồng ngay đi, nó muốn làm kinh luôn rồi kìa.
Tôi nghe tiếng cô Hoà khóc...
Mấy ngày hôm sau nghe mẹ nói bé Khả Dân bị não.. Vĩnh viễn em không bao giờ được đứng lên và chạy nhảy như tôi. Tôi chưa hình dung ra sẽ thế nào, nhưng tôi thấy buồn buồn vì biết là em không thể nhảy lò cò hay nhảy dây cùng tôi rồi..
_Thôi kệ, em chơi lò cò với con không được thì con chơi bán quán, hén mẹ.
_không được nói với cô Hòa như vậy nghe chưa con?
_Sao vậy mẹ!?
_Ngoan, nghe lời mẹ... Không được sang nhà chú Tân chơi nữa nghe không. ..
Mẹ tôi sanh em bé, một bé trai ú nù không dể thương như em Khả Dân... Tôi lén mẹ đi sang cô Hoà để chơi với em gái. Tôi thét lên thật to và lao thẳng vào vách vì hoảng hốt.. Trứơc mắt tôi một em bé trần truồng ẹo ngược miệng méo, chân tay khoèo.. trông rất ghê sợ. Cô Hoà xoa xoa vết trầy cho tôi, và nhỏ nhẹ bảo:
_Con về chơi với em trai đi, bé 2 của cô xấu xí không chơi được với con rồi.. Tôi thấy cô khóc... Nhưng tôi sợ quá nên lo chạy ù về ôm mẹ mà kể lại.
.. Cô lại có bầu.. và sinh ra một em trai rồi một em gái nữa... Bên nhà cô luôn có tiếng rít chửi thề.. Chú Tân lái xe đi tuyến xa.. Lâu lâu mới ghé nhà dúi cho cô cọc tiến rồi lại tất tả đi. Cô vừa trông ba đứa con, vừa nhận thêu tay, rua_đê... vừa lo cơm nước nhà cửa.. ..
Ba chồng cô sơ gan, chết. Một giải thoát...
Anh chồng cô có vợ xa... đi theo quê vợ lập nghiệp.. Thêm một nhẹ nhàng.
Má chồng cô nằm một chổ... rồi cũng ra đi.. Xong một thế hệ..
Lúc ấy tôi cũng bớt sợ bé 2.. nhưng... tôi vẫn thấy hơi nhợn khi nhìn thấy nước miếng cứ chảy không dừng trên miệng méo xệch của em ấy. Tôi lớn dần cùng hai em của bé 2.. Cô Hoà thì như cái bóng ma trong ngôi nhà ấy. Suốt ngày không hề thấy cô cười.. Người ốm đến hốc hác.. hai mắt sâu hoắm trông dữ dằn dù cô chưa hề mắng hay cộc cằn với bất cứ ai. Năm bé KDân mười hai tuổi (Tôi mười bảy) thì em nó ngủ luôn một mạch... Thân hình gầy còm, cong queo của em được đặt trong một cái quách nho nhỏ... Chỉ có một người khóc... chính là cô Hoà.. Cô thu dọn hết đồ của em để đốt.. Mọi người ai cũng nghỉ đấy là thêm một giải pháp tốt nhất cho gia đình cô. Chú Tân đề nghị bán nhà.. Chú không còn thiết tha với cái vùng quê mà nơi đấy chú luôn bị lên án khi gặp lại bạn bè. Nhà bán ra chia làm ba phần.. Cô lặng lẽ mua một miếng đất nhỏ dựng nhà sống cùng hai đứa con. Chú Tân thì sống với một gia đình khác mà chú đã gầy dựng từ ngày đi làm xa. Cô Hoà không hề trách chú Tân một lời nào với ai... Cô đã sống như một cái bóng đúng nghĩa...(theo tôi thấy) Tất cả bạn bè của cô ngày xưa không ai từ chối giúp cô theo khả năng khi cô đã chính thức độc thân. (Có một lần bạn trai cũ vì thấy cô khổ quá đã tế nhị nhờ một bạn gái giúp đở kinh tế.. bị chú Tân phát hiện và... ầm ỉ náo loạn.. Từ đó cô không nhận lời giúp của bất cứ ai nữa.)
Tôi thật lòng không nhìn rõ cô Hoà thời xuân sắc..Không biết cô là người tài hoa thế nào.. Nhưng nhìn cách xung quanh một mực quý mến cô khi cô trở thành một thành phần nông nô cùng cực thì tôi ngưỡng mộ những gì cô đã để lại trong lòng bạn bè của cô.
Chưa có một người bạn nào của cô mà không ca tụng cô như một thần tượng.
Bây giờ cô đã nhàn nhã lắm rất nhiều rồi.. Nhưng... hình như hơi muộn đấy ông Trời ạ !
Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011
Tập viết (5)
T2/18/04/2010.
Chiều mùa hè,
Sau một cơn mưa nhỏ, mấy con hẽm nhầy nhụa hơn với những bước người qua lại. Nó đội cái mâm còn bốn cái bánh chuối chiên lên đầu mệt mỏi đếm bước.
_Ai chuối chiên,chuối chiên đêyy..
Giọng non nớt của nó không đủ lấn át tiếng động xung quanh sau mưa.. Nên đi hết ba con hẽm ngoằn ngoèo vẫn không bán được cái nào..
Nó thầm nghĩ:_Chết con rồi má ơi,má linh thiêng phù hộ cho con bán hết bánh.. chứ không là tối nay con lại phải ăn nó thay cơm đó. ba ngày rồi con không có cơm vào bụng má ơi...
_Ai chuối chiên, chuối chiên đêyyyyy..
Giọng nó lạc đi, nôn nóng.
Chiều xuống thật nhanh, mới sáu giờ mà đã sẫm đen. Nó ngồi phệch xuống thềm của căn nhà khóa ngoài lôi tiền trong chiếc túi rút đeo trên cổ ra vuốt thẳng và đếm.. Hai mươi tám ngàn... vừa y với vốn hôm nay. Nó thở dài cái hự ngao ngán nhìn mấy cái bánh xần xùi tươm tươm dầu bóng ngậy.
_Ê, chuối chiên ế.. bao nhiêu một cái?
_Dạ, ơ.. 2.ngàn một cái..
Nó lựng khựng vì khách trạc tuổi nó.. Cái thằng dòm là biết lưu manh. Hỏi mua bánh mà cái mặt hất hất thấy ghét.
_bánh ế mà 2.ngàn cái gì? 1.ngàn được không mậy?
_không, 2.ngàn hà.. hong mua thì thôi.
Nó nghĩ nhanh, thà tao ăn bánh ế chứ không bán cho mày giá đó đâu mà ham.
_Vậy bán tao 1 cái.
Nó mừng húm lui cui lấy giấy ra gói bánh đưa cho thằng khách.
_bánh nè.,.
Thằng khách đưa tờ năm ngàn.. Nó lôi sấp tiến vừa cột cẩn thận ra thối lại... Thì... nhanh như chớp thằng khách giật nhanh cọc tiền trên tay nó vụt chạy..
_ớ..ớ.. cướp.. ăn cướp... má ơi..nó cướp..
Nó lao theo chới với... bất lực nhìn thằng cướp mất hút trong hẽm tối.. Nó òa khóc... Nó gào thét đau đớn:
_Má ơi, má ơi sao má bỏ con.. má chết mà cũng không phù hộ cho con.. má ơi, nó lấy hết tiến của con rồi... má ơi..
Nó không còn biết kêu ai giúp nó ngoài linh hồn má nó.
Nó ngồi vạ xuống nền đất bẩn bùn lầy mà khóc.. Hai chân cứ giãy đành đạch bức bối..Xung quanh vài người hiếu kỳ trơ mắt nhìn.. chậc lưởi rồi họ cũng lo quày quả về nhà.
Khóc một lúc nó kiệt sức.. Ráng đứng lên lết lại cái mâm còn trơ trỏng ba cái bánh. Nó lại khóc nức nở.. _má ơi, má ơi..
Một bàn tay lay lay vai nó. Giật mình, nó ngơ ngác dụi mắt trấn tỉnh.. Thì ra khóc một lúc nó lịm bên thềm nhà người ta mà không hay.
_Sao con ngủ ở đây.? Khuya rồi, nhà con ở đâu ?
Nó nhớ lại rồi òa khóc.. Tiếng nó khàn đục đi thảm thiết...
_Con không dám về, con bị cái thằng kia giật hết tiền bán bánh rồi chú ơi...
_Nhà con ở đâu? Ba má con đâu?
_Má con chết rồi, ba con bỏ con đi đâu con không biết nữa. Bà Út làm bánh cho con ngủ ngoài chổ xay bột. Chú ơi.. Nó giật hết tiền của con rồi.
Người đàn ông trước mặt nó đang lo mở khóa nhà.. không ư hử gì với nó hết.
_Con vào nhà chú tắm rửa cho sạch sẽ. Quần áo gì mà toàn bùn đất trông ghê quá. Thôi đừng có khóc nữa, một chút chú cho tiền về trả tiền bánh.
Nghe hứa được cho tiền mắt nó sáng rỡ.. Nó dạ lia lịa... ngoan ngoãn bưng cái mâm theo chú ấy vào nhà.
Nó đưa mắt nhìn xung quanh nhà...Nhà không có đồ đạc nhiều như nhà bá Út. Chỉ có bộ bàn ghế thôi.
Nó líu ríu đi theo sau xe.. Chú ấy chống xe rồi quay ra khóa cửa lại..
Nó tần ngần không biết để cái mâm bánh ở đâu.. Thì chú ấy đã lấy khỏi tay nó đặt lên bàn.
Chú dắt nó xuống nhà sau, chỉ vào cái phòng nhỏ nhỏ
_Con vào đó tắm đi.
Nó riu ríu chân bước vào.. Mắt lấm lét nhìn chú ấy..
Chú hất đầu khoát tay ra hiệu.._vào tắm đi..
Nó trực nhớ quay lại khào khào.._Chú ơi, con đâu có đồ để thay.?
_Con cứ tắm rồi giặt sạch quần áo đi. Chú có đồ cho con mặc.
_Dạ.
Nó cởi đồ ra xong, dòm quanh quất không thấy xô đựng nước như nhà bà Út..
_Chú ơi, nước đựng vào đâu?
Chú nói vọng vào..
_Con mở cái vòi nước ra tắm chứ kiếm đồ đựng nước làm gì ??
Nó vặn vòi nước.. Giật mình khi nước từ trên cao bắn xuống lạnh ngắt._Úi..
_Gì nữa đó..?
_Dạ không có gì chú ơi..
Nó thấy khoan khoái... Đứng cho nước dội từ trên xuống giống hồi trước má nó xối nước tắm cho nó.. Nó lan man thoa xà bông rồi kỳ cọ .. Giặt xong quần áo..Nó cứ ngóng ra ngoài vì sao chú ấy nói có đồ cho nó mặc... mà giờ này không thấy chú đưa vào.. Hỏng lẽ... mặc lại đồ ướt ??_Con tăm xong chưa ? Khăn và áo nè.
Nó thò tay ra lấy đồ chú đưa... Lau khô người xong nó ngắc ngứ.. Ủa, sao có cái áo.... hong có quần...làm sao mà mặc??
Nó mặc áo vào... Áo dài khỏi đầu gối.. giống cái đầm ngủ của chị bé ba con dì Út mặc mỗi tối.
Nó rụt rè bước ra khỏi phòng tắm, tay nắm bộ dồ nước chảy lỏn tỏn... Nó bước ngược vào nhà tắm vắt thêm lần nữa..
Chú ấy xuất hiện, với lấy bộ đồ trên tay nó mang ra phía sau nữa phơi lên.
Nó đứng như trời trồng vì... nó khó chịu bởi cái cảm giác mình ở truồng..
Chú quay lại nhìn nó khúm núm.. Chú mĩm cười,
_Hai chú cháu mình ăn cơm. Con dọn ra đi, chú tắm rồi ra ngay.
Nó làm theo hướng dẫn của chú ấy. Dọn xong cơm thì chú ấy cũng tắm xong.
Mấy ngày nay không có hạt cơm trong bụng, nó thèm thuồng nhìn dĩa cá mòi và nồi cơm nóng hổi.
_Nào, ăn cơm.
Nó khép nép ngồi đối diện chú. Lúc đầu còn e dè... nhưng thấy chú tự nhiên nên nó cũng hết lo lắng. Nó ăn bốn chén đầy mà thấy còn thèm...
_Con tên gì.?
_Dạ, tên Phúc
_Con 15 tuổi chưa?
_Dạ con 14.
..
Nó dọn dẹp chén đũa xuống nhà sau. Chú bảo cứ để đó sáng mai hẳn rửa. Nó bước tới bộ đồ ướt treo trên sào định bụng là mặc vào để về. Thì chú ấy bước đến từ sau lưng kéo nhẹ.
_Tối nay con ngủ lại đây đi, khuya lắm rồi.
Nó ú ớ...
Chú kéo tay nó vào phòng có chiếc giường rất đẹp. Nó trợn mắt ngạc nhiên.
_Thôi con hỏng dám ngủ trên giường của chú đâu.
_sao vậy ? Con nằm bên trong , chú nằm bên ngoài. Đừng sợ gì hết, nghen, ngoan.
Chú đóng cửa phòng và đẩy nó lên giường. Nó rụt rè leo vào phía trong nằm xuống nhè nhẹ.,
Chú tắt đèn, bóng sáng mờ mờ của bóng dèn cà na làm nó bớt sợ. Chú nằm xuống kế bên nó, nói
_Sau này con ở đây với chú, khỏi đi bán nữa cực khổ lắm. Mỗi ngày chú đi làm con ở trong nhà dọn dẹp nhà cửa giúp chú, nấu cơm dùm chú, Chú sẽ trả con một ngày hai mươi ngàn. Chịu không.?
Nó đang suy nghĩ. Một ngày hai mươi ngàn mà khỏi phải đi bán bánh chuối thì là sướng nhất rồi. Nhưng mà...
Bàn tay chú xoa xoa tóc nó, vuốt ve lưng nó... Giống lúc trước mẹ nó hay dổ nó ngủ...Nó nhắm mắt nhớ tới mẹ...
Và... Nó hoảng hốt khi chú...
_Ngoan, chú thương ....
Từ đấy, nó mỗi ngày có hai mươi ngàn như lời chú đã hứa.
Nó "được" nhốt trong căn nhà ấy hai năm. Hai năm nó chỉ được nhìn trời, mây, mưa qua khe cửa sắt.
Hai năm sau chú ấy dọn nhà. Nó cầm số tiến mỗi ngày chú cho để bước ra đời..
Ngơ ngác và... từng trãi...
Chiều mùa hè,
Sau một cơn mưa nhỏ, mấy con hẽm nhầy nhụa hơn với những bước người qua lại. Nó đội cái mâm còn bốn cái bánh chuối chiên lên đầu mệt mỏi đếm bước.
_Ai chuối chiên,chuối chiên đêyy..
Giọng non nớt của nó không đủ lấn át tiếng động xung quanh sau mưa.. Nên đi hết ba con hẽm ngoằn ngoèo vẫn không bán được cái nào..
Nó thầm nghĩ:_Chết con rồi má ơi,má linh thiêng phù hộ cho con bán hết bánh.. chứ không là tối nay con lại phải ăn nó thay cơm đó. ba ngày rồi con không có cơm vào bụng má ơi...
_Ai chuối chiên, chuối chiên đêyyyyy..
Giọng nó lạc đi, nôn nóng.
Chiều xuống thật nhanh, mới sáu giờ mà đã sẫm đen. Nó ngồi phệch xuống thềm của căn nhà khóa ngoài lôi tiền trong chiếc túi rút đeo trên cổ ra vuốt thẳng và đếm.. Hai mươi tám ngàn... vừa y với vốn hôm nay. Nó thở dài cái hự ngao ngán nhìn mấy cái bánh xần xùi tươm tươm dầu bóng ngậy.
_Ê, chuối chiên ế.. bao nhiêu một cái?
_Dạ, ơ.. 2.ngàn một cái..
Nó lựng khựng vì khách trạc tuổi nó.. Cái thằng dòm là biết lưu manh. Hỏi mua bánh mà cái mặt hất hất thấy ghét.
_bánh ế mà 2.ngàn cái gì? 1.ngàn được không mậy?
_không, 2.ngàn hà.. hong mua thì thôi.
Nó nghĩ nhanh, thà tao ăn bánh ế chứ không bán cho mày giá đó đâu mà ham.
_Vậy bán tao 1 cái.
Nó mừng húm lui cui lấy giấy ra gói bánh đưa cho thằng khách.
_bánh nè.,.
Thằng khách đưa tờ năm ngàn.. Nó lôi sấp tiến vừa cột cẩn thận ra thối lại... Thì... nhanh như chớp thằng khách giật nhanh cọc tiền trên tay nó vụt chạy..
_ớ..ớ.. cướp.. ăn cướp... má ơi..nó cướp..
Nó lao theo chới với... bất lực nhìn thằng cướp mất hút trong hẽm tối.. Nó òa khóc... Nó gào thét đau đớn:
_Má ơi, má ơi sao má bỏ con.. má chết mà cũng không phù hộ cho con.. má ơi, nó lấy hết tiến của con rồi... má ơi..
Nó không còn biết kêu ai giúp nó ngoài linh hồn má nó.
Nó ngồi vạ xuống nền đất bẩn bùn lầy mà khóc.. Hai chân cứ giãy đành đạch bức bối..Xung quanh vài người hiếu kỳ trơ mắt nhìn.. chậc lưởi rồi họ cũng lo quày quả về nhà.
Khóc một lúc nó kiệt sức.. Ráng đứng lên lết lại cái mâm còn trơ trỏng ba cái bánh. Nó lại khóc nức nở.. _má ơi, má ơi..
Một bàn tay lay lay vai nó. Giật mình, nó ngơ ngác dụi mắt trấn tỉnh.. Thì ra khóc một lúc nó lịm bên thềm nhà người ta mà không hay.
_Sao con ngủ ở đây.? Khuya rồi, nhà con ở đâu ?
Nó nhớ lại rồi òa khóc.. Tiếng nó khàn đục đi thảm thiết...
_Con không dám về, con bị cái thằng kia giật hết tiền bán bánh rồi chú ơi...
_Nhà con ở đâu? Ba má con đâu?
_Má con chết rồi, ba con bỏ con đi đâu con không biết nữa. Bà Út làm bánh cho con ngủ ngoài chổ xay bột. Chú ơi.. Nó giật hết tiền của con rồi.
Người đàn ông trước mặt nó đang lo mở khóa nhà.. không ư hử gì với nó hết.
_Con vào nhà chú tắm rửa cho sạch sẽ. Quần áo gì mà toàn bùn đất trông ghê quá. Thôi đừng có khóc nữa, một chút chú cho tiền về trả tiền bánh.
Nghe hứa được cho tiền mắt nó sáng rỡ.. Nó dạ lia lịa... ngoan ngoãn bưng cái mâm theo chú ấy vào nhà.
Nó đưa mắt nhìn xung quanh nhà...Nhà không có đồ đạc nhiều như nhà bá Út. Chỉ có bộ bàn ghế thôi.
Nó líu ríu đi theo sau xe.. Chú ấy chống xe rồi quay ra khóa cửa lại..
Nó tần ngần không biết để cái mâm bánh ở đâu.. Thì chú ấy đã lấy khỏi tay nó đặt lên bàn.
Chú dắt nó xuống nhà sau, chỉ vào cái phòng nhỏ nhỏ
_Con vào đó tắm đi.
Nó riu ríu chân bước vào.. Mắt lấm lét nhìn chú ấy..
Chú hất đầu khoát tay ra hiệu.._vào tắm đi..
Nó trực nhớ quay lại khào khào.._Chú ơi, con đâu có đồ để thay.?
_Con cứ tắm rồi giặt sạch quần áo đi. Chú có đồ cho con mặc.
_Dạ.
Nó cởi đồ ra xong, dòm quanh quất không thấy xô đựng nước như nhà bà Út..
_Chú ơi, nước đựng vào đâu?
Chú nói vọng vào..
_Con mở cái vòi nước ra tắm chứ kiếm đồ đựng nước làm gì ??
Nó vặn vòi nước.. Giật mình khi nước từ trên cao bắn xuống lạnh ngắt._Úi..
_Gì nữa đó..?
_Dạ không có gì chú ơi..
Nó thấy khoan khoái... Đứng cho nước dội từ trên xuống giống hồi trước má nó xối nước tắm cho nó.. Nó lan man thoa xà bông rồi kỳ cọ .. Giặt xong quần áo..Nó cứ ngóng ra ngoài vì sao chú ấy nói có đồ cho nó mặc... mà giờ này không thấy chú đưa vào.. Hỏng lẽ... mặc lại đồ ướt ??_Con tăm xong chưa ? Khăn và áo nè.
Nó thò tay ra lấy đồ chú đưa... Lau khô người xong nó ngắc ngứ.. Ủa, sao có cái áo.... hong có quần...làm sao mà mặc??
Nó mặc áo vào... Áo dài khỏi đầu gối.. giống cái đầm ngủ của chị bé ba con dì Út mặc mỗi tối.
Nó rụt rè bước ra khỏi phòng tắm, tay nắm bộ dồ nước chảy lỏn tỏn... Nó bước ngược vào nhà tắm vắt thêm lần nữa..
Chú ấy xuất hiện, với lấy bộ đồ trên tay nó mang ra phía sau nữa phơi lên.
Nó đứng như trời trồng vì... nó khó chịu bởi cái cảm giác mình ở truồng..
Chú quay lại nhìn nó khúm núm.. Chú mĩm cười,
_Hai chú cháu mình ăn cơm. Con dọn ra đi, chú tắm rồi ra ngay.
Nó làm theo hướng dẫn của chú ấy. Dọn xong cơm thì chú ấy cũng tắm xong.
Mấy ngày nay không có hạt cơm trong bụng, nó thèm thuồng nhìn dĩa cá mòi và nồi cơm nóng hổi.
_Nào, ăn cơm.
Nó khép nép ngồi đối diện chú. Lúc đầu còn e dè... nhưng thấy chú tự nhiên nên nó cũng hết lo lắng. Nó ăn bốn chén đầy mà thấy còn thèm...
_Con tên gì.?
_Dạ, tên Phúc
_Con 15 tuổi chưa?
_Dạ con 14.
..
Nó dọn dẹp chén đũa xuống nhà sau. Chú bảo cứ để đó sáng mai hẳn rửa. Nó bước tới bộ đồ ướt treo trên sào định bụng là mặc vào để về. Thì chú ấy bước đến từ sau lưng kéo nhẹ.
_Tối nay con ngủ lại đây đi, khuya lắm rồi.
Nó ú ớ...
Chú kéo tay nó vào phòng có chiếc giường rất đẹp. Nó trợn mắt ngạc nhiên.
_Thôi con hỏng dám ngủ trên giường của chú đâu.
_sao vậy ? Con nằm bên trong , chú nằm bên ngoài. Đừng sợ gì hết, nghen, ngoan.
Chú đóng cửa phòng và đẩy nó lên giường. Nó rụt rè leo vào phía trong nằm xuống nhè nhẹ.,
Chú tắt đèn, bóng sáng mờ mờ của bóng dèn cà na làm nó bớt sợ. Chú nằm xuống kế bên nó, nói
_Sau này con ở đây với chú, khỏi đi bán nữa cực khổ lắm. Mỗi ngày chú đi làm con ở trong nhà dọn dẹp nhà cửa giúp chú, nấu cơm dùm chú, Chú sẽ trả con một ngày hai mươi ngàn. Chịu không.?
Nó đang suy nghĩ. Một ngày hai mươi ngàn mà khỏi phải đi bán bánh chuối thì là sướng nhất rồi. Nhưng mà...
Bàn tay chú xoa xoa tóc nó, vuốt ve lưng nó... Giống lúc trước mẹ nó hay dổ nó ngủ...Nó nhắm mắt nhớ tới mẹ...
Và... Nó hoảng hốt khi chú...
_Ngoan, chú thương ....
Từ đấy, nó mỗi ngày có hai mươi ngàn như lời chú đã hứa.
Nó "được" nhốt trong căn nhà ấy hai năm. Hai năm nó chỉ được nhìn trời, mây, mưa qua khe cửa sắt.
Hai năm sau chú ấy dọn nhà. Nó cầm số tiến mỗi ngày chú cho để bước ra đời..
Ngơ ngác và... từng trãi...
38
Tự hỏi.... chơi
..
Tôi đang ở đâu....???
_Ở trần gian
Xời...
Đúng là cái chốn quá hoang đàng
Giữa lòng... là địa_thiên_đàng_ngục (lật... lộn)
Lần bước mà qua ngách kiểu càn....
..
Tôi đang làm gì....????
_Loàm kẻ gàn
Xời...
Đời còn chấp chánh một nòi gian
Đúng là cái ngữ lo chưa tới
Mò mẫm lội qua tội xiên quàng....
..
Tôi đang muốn gì...???
_Muốn vẹn toàn
Xời...
Thiệt là cái loại quá tham lam
Dóng hồi chuông lệnh "poooonggggggg" cảnh tỉnh
Sở soạn mà nghe điêu đến tàn....
..
Tôi đang buông gì...????
_Buông miên man
Xời...
Này tình, này tội... này phụ phàng
Buông rồi lại nhặt vào gấp bội
Tôi ơi... mi còn mấy lần ngoan.??????????????
..
Tôi đang ở đâu....???
_Ở trần gian
Xời...
Đúng là cái chốn quá hoang đàng
Giữa lòng... là địa_thiên_đàng_ngục (lật... lộn)
Lần bước mà qua ngách kiểu càn....
..
Tôi đang làm gì....????
_Loàm kẻ gàn
Xời...
Đời còn chấp chánh một nòi gian
Đúng là cái ngữ lo chưa tới
Mò mẫm lội qua tội xiên quàng....
..
Tôi đang muốn gì...???
_Muốn vẹn toàn
Xời...
Thiệt là cái loại quá tham lam
Dóng hồi chuông lệnh "poooonggggggg" cảnh tỉnh
Sở soạn mà nghe điêu đến tàn....
..
Tôi đang buông gì...????
_Buông miên man
Xời...
Này tình, này tội... này phụ phàng
Buông rồi lại nhặt vào gấp bội
Tôi ơi... mi còn mấy lần ngoan.??????????????
37
Khuất hẹn chiều qua..
..
Chiều qua khất hẹn cùng ly đắng
Sóng sánh giọt cà phê ở đâu?
Nụ cười chìm lịm theo nắng tím
Nụ ngơ ngác trọ chốn không màu
..
Chiều qua về với hồn vô lụy
Phân giới làm sao biết khóc_cười?
Răng cũng hé đều duyên dáng... Ngỡ
Lệ cũng xếp hàng chạm vành môi
..
Chiều qua đêm cũng về chầm chậm
Cà phê bận bịu chốn đô thành
Buồn_vui đâu dể phân ranh tuyến
Đành đời bước đếm lại loanh quanh...
..
Chiều đến, chiều đi... Chiều lại đến
Khác ngày, khác tháng... Cũng chiều thôi
Yếu ớt nắng vàng đau cam phận
Báo với ngày rằng.... Ngày tan rồi....
..
Chiều qua khất hẹn cùng ly đắng
Sóng sánh giọt cà phê ở đâu?
Nụ cười chìm lịm theo nắng tím
Nụ ngơ ngác trọ chốn không màu
..
Chiều qua về với hồn vô lụy
Phân giới làm sao biết khóc_cười?
Răng cũng hé đều duyên dáng... Ngỡ
Lệ cũng xếp hàng chạm vành môi
..
Chiều qua đêm cũng về chầm chậm
Cà phê bận bịu chốn đô thành
Buồn_vui đâu dể phân ranh tuyến
Đành đời bước đếm lại loanh quanh...
..
Chiều đến, chiều đi... Chiều lại đến
Khác ngày, khác tháng... Cũng chiều thôi
Yếu ớt nắng vàng đau cam phận
Báo với ngày rằng.... Ngày tan rồi....
Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011
36
(bài "trơ" ngày "dịch tả")
..
..Cơn gió độc
lùa
qua thị trấn
nhỏ
Bụi phủ mờ
lối duy nhất người đi
Nghìn vi trùng
bấu
víu
đặc bờ mi
Chúng tràn xuống
mũi,
môi và... đôi má
Đau đầu, đau bụng...
đau toàn thân
quá
Mồ hôi tuôn, gai óc lổm cổm
sừng
Và dịch bệnh tung hoành
rất tự tin
Tất nhiên em trở thành
thất trận.
Biết đâu giữa cơn bùng phát đau điếng
hồn,
chết lịm thân xác
Em ngu ngơ uống thêm vài viên độc dược (dành cho tử tù)
Em bổng nhiên mắt sáng, môi tươi,, da hồng ửng... như tiên
Dịch bệnh thay em xuống chầu Diêm chúa
Và em lại tung tăng hát, cười,
múa
Em hồi sinh
bằng
liều thuốc độc
CAY (HAY.?)
..
..Cơn gió độc
lùa
qua thị trấn
nhỏ
Bụi phủ mờ
lối duy nhất người đi
Nghìn vi trùng
bấu
víu
đặc bờ mi
Chúng tràn xuống
mũi,
môi và... đôi má
Đau đầu, đau bụng...
đau toàn thân
quá
Mồ hôi tuôn, gai óc lổm cổm
sừng
Và dịch bệnh tung hoành
rất tự tin
Tất nhiên em trở thành
thất trận.
Biết đâu giữa cơn bùng phát đau điếng
hồn,
chết lịm thân xác
Em ngu ngơ uống thêm vài viên độc dược (dành cho tử tù)
Em bổng nhiên mắt sáng, môi tươi,, da hồng ửng... như tiên
Dịch bệnh thay em xuống chầu Diêm chúa
Và em lại tung tăng hát, cười,
múa
Em hồi sinh
bằng
liều thuốc độc
CAY (HAY.?)
35
Mang....Mang.. Miên man....
..
Em mang thống khổ ra đổ biển
Hóa thành vệt sóng sất vượt quyền
Xa vượt tầm tay vờn trội tiếng
Gần tạn bờ nhìn phẳng tình riêng
..
Em mang chát chúa treo đỉnh núi
Hóa thành đá sõi bám chân nhau
Cao tít chạm mây hình tượng nhỏ
Cận kề hạn giới khuyếch biên hàu*
..
Em mang nhung nhớ lồng bước mõi
Kéo giản tâm tư hóa kinh cầu
Khoảng cách trùng khơi càng vô vọng
Tạn má, kề tai chẳng về nhau....
*từ riêng
..
Em mang thống khổ ra đổ biển
Hóa thành vệt sóng sất vượt quyền
Xa vượt tầm tay vờn trội tiếng
Gần tạn bờ nhìn phẳng tình riêng
..
Em mang chát chúa treo đỉnh núi
Hóa thành đá sõi bám chân nhau
Cao tít chạm mây hình tượng nhỏ
Cận kề hạn giới khuyếch biên hàu*
..
Em mang nhung nhớ lồng bước mõi
Kéo giản tâm tư hóa kinh cầu
Khoảng cách trùng khơi càng vô vọng
Tạn má, kề tai chẳng về nhau....
*từ riêng
34
GỌI: là.....
Hình như xung quanh có điều gì rất lạ
Tất cả an nhiên....
Vắng lặng góc đời
Tôi lơ ngơ nhìn từng cánh hoa rơi
Ngỡ tàn cuộc chơi
Xếp cờ dọn trống
Tôi bất giác mĩm cười vô vọng
Nghiêng chút vai gầy
Cợt với hồn riêng
Đời vốn thăng trầm... háo chức, danh, quyền
Cứ nhắm con số một (1)
Lao vào ra oai... (nông nổi)...
Tôi lại cười che giấu niềm bối rối
Cho lần thấu nhìn
Loại da thịt
............................................Gọi: THƯỜNG NHÂN
Hình như xung quanh có điều gì rất lạ
Tất cả an nhiên....
Vắng lặng góc đời
Tôi lơ ngơ nhìn từng cánh hoa rơi
Ngỡ tàn cuộc chơi
Xếp cờ dọn trống
Tôi bất giác mĩm cười vô vọng
Nghiêng chút vai gầy
Cợt với hồn riêng
Đời vốn thăng trầm... háo chức, danh, quyền
Cứ nhắm con số một (1)
Lao vào ra oai... (nông nổi)...
Tôi lại cười che giấu niềm bối rối
Cho lần thấu nhìn
Loại da thịt
............................................Gọi: THƯỜNG NHÂN
33
"Một ngày như mọi ngày...
;................................... Đời nhẹ như mây khói....
Một ngày như mọi ngày..
..................................... Nhớ mặt trời đầu môi....
..
..
Đứa con tinh thần của Trịnh
Làm choáng đầu ngày của tôi
Nghe, rồi như thấm thía
Đời người phù du trôi....
Mênh mang tựa hồn vào sóng
Ập vào rồi lặng lẽ đi..
Về, phương trời vô định
Nghe như chẳng còn gì......
;
NGƯỜI_TÔI...
;................................... Đời nhẹ như mây khói....
Một ngày như mọi ngày..
..................................... Nhớ mặt trời đầu môi....
..
..
Đứa con tinh thần của Trịnh
Làm choáng đầu ngày của tôi
Nghe, rồi như thấm thía
Đời người phù du trôi....
Mênh mang tựa hồn vào sóng
Ập vào rồi lặng lẽ đi..
Về, phương trời vô định
Nghe như chẳng còn gì......
;
NGƯỜI_TÔI...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)